Dự thảo Nghị định của Bộ Tài chính về việc giảm trừ chi phí y tế và giáo dục - đào tạo vào thu nhập trước khi tính thuế thu nhập cá nhân đang gây ra nhiều tranh luận. Theo đề xuất, mức trần giảm trừ dao động từ 41 đến 47 triệu đồng/năm. Phương án 1 cho phép giảm trừ các khoản chi cho khám bệnh, chữa bệnh và giáo dục - đào tạo không quá 20 triệu đồng/năm và 21 triệu đồng/năm tương ứng. Phương án 2 đề xuất mức trần là 23 triệu đồng/năm và 24 triệu đồng/năm.
Luật sư Nguyễn Văn Được, Tổng giám đốc Công ty TNHH Kế toán và tư vấn thuế Trọng Tín, cho rằng mức giảm trừ quá thấp so với thực tế cuộc sống. Ông nhấn mạnh rằng chi phí giáo dục cho bản thân người nộp thuế có thể cao hơn mức trần đề xuất, không còn dư địa để tính giảm trừ cho người phụ thuộc.
Ông Huy cho rằng mức trần 21 - 24 triệu đồng/năm có thể chưa bao quát hết chi phí thực tế, đặc biệt tại các đô thị lớn hoặc với các chương trình đào tạo chất lượng cao. Một hướng đi đáng cân nhắc là nâng trần giảm trừ lên 50 - 100 triệu đồng/năm, với phạm vi áp dụng rõ ràng cho các khoản học phí hợp pháp.

Việc yêu cầu hóa đơn, chứng từ là cần thiết để đảm bảo minh bạch, nhưng nếu quy trình quá phức tạp có thể làm giảm động lực tham gia của người dân. Trong bối cảnh chuyển đổi số đang được đẩy mạnh, việc chấp nhận rộng rãi chứng từ điện tử và kết nối dữ liệu giữa cơ quan thuế với hệ thống y tế, giáo dục, bảo hiểm là hướng đi khả thi để tự động hóa quy trình xác nhận chi phí.
Tóm lại, đề xuất của Bộ Tài chính về giảm trừ chi phí y tế, giáo dục - đào tạo trước khi tính thuế thu nhập cá nhân cần được điều chỉnh để sát thực tế hơn và khuyến khích đầu tư cho giáo dục, nâng cao chất lượng nguồn nhân lực - yếu tố then chốt của tăng trưởng bền vững.
Dự thảo Nghị định này cũng nhận được sự quan tâm từ nhiều chuyên gia kinh tế. Ông Nguyễn Văn Được nhấn mạnh rằng mức trần giảm trừ quá thấp, chỉ 41-47 triệu đồng/năm, không thể đáp ứng nhu cầu thực tế của người dân. Theo ông, việc áp dụng mức trần cứng nhắc như vậy có thể gây khó khăn cho những người phụ thuộc cần được hỗ trợ về y tế và giáo dục.
Ông Nguyễn Quang Huy, Giám đốc điều hành Khoa Tài chính - Ngân hàng (Trường đại học Nguyễn Trãi), cũng đồng tình rằng các phương án đề xuất của Bộ Tài chính khá thận trọng. Ông cho rằng mức trần 21-24 triệu đồng/năm chưa phản ánh đúng thực tế chi phí giáo dục và y tế, đặc biệt là tại các đô thị lớn hoặc với các chương trình đào tạo chất lượng cao.

Ông Huy nhấn mạnh cần điều chỉnh mức giảm trừ để phù hợp hơn với nhu cầu thực tế. Ông đề xuất nâng trần lên 50-100 triệu đồng/năm cho các khoản học phí hợp pháp, nhằm khuyến khích đầu tư vào giáo dục và nâng cao chất lượng nguồn nhân lực.
Việc yêu cầu hóa đơn, chứng từ là cần thiết để đảm bảo minh bạch, nhưng quy trình xác nhận chi phí cũng nên được tối ưu hóa. Trong bối cảnh chuyển đổi số, việc chấp nhận rộng rãi chứng từ điện tử và kết nối dữ liệu giữa cơ quan thuế với hệ thống y tế, giáo dục, bảo hiểm có thể giúp tự động hóa quy trình xác nhận chi phí một cách hiệu quả.
Đề xuất này cũng cần xem xét các yếu tố khác như tình hình kinh tế hiện tại và khả năng tài chính của người dân. Việc điều chỉnh mức giảm trừ phù hợp với thực tế sẽ không chỉ giúp cải thiện công bằng trong việc đánh thuế, mà còn khuyến khích đầu tư vào giáo dục và y tế - hai lĩnh vực quan trọng đối với sự phát triển bền vững của đất nước.
Cuối cùng, các chuyên gia kinh tế đều đồng ý rằng đề xuất này cần được điều chỉnh để sát thực tế hơn. Việc nâng trần giảm trừ lên mức hợp lý sẽ không chỉ giúp người dân tiết kiệm chi phí thuế, mà còn khuyến khích đầu tư vào giáo dục và y tế - hai lĩnh vực quan trọng đối với sự phát triển bền vững của đất nước.
Theo bài viết của XU HƯỚNG 24
Bình luận