Iran sử dụng tiêm kích F-5 tấn công căn cứ quân sự Mỹ ở Kuwait

2026-04-30T01:53:26.796216+00:00
0 lượt xem
Iran sử dụng tiêm kích F-5 tấn công căn cứ quân sự Mỹ ở Kuwait

NBC News vừa đưa tin về một cuộc tập kích bất ngờ của Iran vào căn cứ Buehring tại Kuwait, nơi đóng vai trò quan trọng trong việc triển khai lực lượng và hỗ trợ chiến dịch của Hoa Kỳ ở Trung Đông. Theo các quan chức quốc phòng Mỹ, tiêm kích F-5 của Iran đã vượt qua nhiều lớp phòng không để ném bom căn cứ này vào đầu xung đột.

Căn cứ Buehring được coi là "huyết mạch hậu cần" của quân đội Mỹ ở khu vực Trung Đông. Nó đóng vai trò trung tâm tập kết lực lượng và hỗ trợ các chiến dịch của Hoa Kỳ. Để bảo vệ cơ sở này, Mỹ đã triển khai mạng lưới phòng không đa tầng với hệ thống Patriot và nhiều hệ thống phòng không tầm ngắn.

Tiêm kích F-5 là loại máy bay cánh bằng có người lái được Northrop phát triển từ năm 1964. Phi đội F-5E/F của Iran hiện nay đều được sản xuất trước năm 1979, khi mà công nghệ phòng không còn hạn chế hơn so với ngày nay.

image

Chiếc F-5 Iran đã bay rất thấp và kết hợp lợi dụng địa hình để ẩn mình, tránh bị radar cảnh giới phát hiện trong quá trình tiếp cận mục tiêu. Theo Hamish de Bretton-Gordon, cựu sĩ quan lục quân Anh, tầm nhìn của radar mặt đất thường bị giới hạn bởi đường chân trời.

Iran đã tận dụng thời điểm "lưới phòng không Mỹ bị quá tải" do các trận tập kích tên lửa và UAV để thực hiện cuộc tấn công. Quân đội Iran tuyên bố đã bắn hạ ít nhất 98 tên lửa đạn đạo và 283 UAV tự sát trong 6 tuần xung đột tại Kuwait.

image

Cuộc tập kích này đặt ra những câu hỏi nghiêm túc về giới hạn của đường chân trời radar, thời gian phản ứng của hệ thống chỉ huy và thách thức với nỗ lực phát hiện vật thể bay thấp trong không phận hỗn loạn thường thấy giữa thời chiến. Nó cũng cho thấy sự tiến bộ đáng kể của Iran trong việc sử dụng UAV để phủ kín radar đối phương.

Cuộc tập kích này có thể coi là một bước ngoặt quan trọng, mở ra khả năng tấn công cơ sở quân sự Mỹ bằng tiêm kích truyền thống, thay vì chỉ dựa vào tên lửa và UAV như trước đây. Nó cũng cho thấy Iran đã tìm cách tận dụng các yếu điểm trong hệ thống phòng không của Mỹ để thực hiện cuộc tấn công thành công.

Cuộc tập kích này có thể coi là một bước ngoặt quan trọng, mở ra khả năng tấn công cơ sở quân sự Mỹ bằng tiêm kích truyền thống, thay vì chỉ dựa vào tên lửa và UAV như trước đây. Nó cũng cho thấy Iran đã tìm cách tận dụng các yếu điểm trong hệ thống phòng không của Mỹ để thực hiện cuộc tấn công thành công.

image

Chiếc F-5 Iran đã bay từ khu vực Dezful hoặc Omidiyeh, tận dụng địa hình vùng châu thổ sông Tigris-Euphrates và các đầm lầy ven biển phía bắc vịnh Ba Tư để che giấu tung tích. Nếu duy trì độ cao dưới 30 m, chiếc F-5 có thể không lộ diện cho đến khi tới sát biên giới Kuwait, theo Marinero.

Nhiệm vụ của chiến đấu cơ Iran dường như thuận lợi hơn nhờ năng lực cảnh báo sớm của Mỹ và đồng minh đã bị suy giảm trong những đòn tập kích trước đó. Hàng loạt radar phòng không, bao gồm AN/TPY-2 của Hệ thống Phòng thủ Tầm cao Giai đoạn cuối (THAAD) và "mắt thần" AN/FPS-132, đã bị phá hủy hoặc hư hại ngay trong ngày đầu xung đột.

Các hệ thống phòng không tầm ngắn về lý thuyết sẽ lấp khoảng trống của tổ hợp Patriot và THAAD, nhưng cần có dữ liệu cảnh báo sớm. Một chiếc F-5 cũ kỹ do Iran vận hành có thể khai thác được khoảng trống đó đặt ra những câu hỏi nghiêm túc về giới hạn của đường chân trời radar, thời gian phản ứng của hệ thống chỉ huy và thách thức với nỗ lực phát hiện vật thể bay thấp trong không phận hỗn loạn thường thấy giữa thời chiến, theo chuyên trang quân sự Defence Security Asia.

Biên tập viên D'Urso cũng cho rằng cuộc tập kích diễn ra trong điều kiện rất đặc biệt, nhận định phi công Iran đã tận dụng thời điểm "lưới phòng không Mỹ bị quá tải vì các trận tập kích tên lửa và UAV". Iran đã phóng lượng lớn UAV, bao gồm dòng Shahed và Arash-2, để phủ kín radar đối phương, tạo điều kiện cho tiêm kích xâm nhập vùng trời mục tiêu. Chỉ riêng tại Kuwait, quân đội nước này tuyên bố đã bắn hạ ít nhất 98 tên lửa đạn đạo và 283 UAV tự sát trong 6 tuần xung đột.

Cuộc tập kích này đặt ra những câu hỏi nghiêm túc về giới hạn của đường chân trời radar, thời gian phản ứng của hệ thống chỉ huy và thách thức với nỗ lực phát hiện vật thể bay thấp trong không phận hỗn loạn thường thấy giữa thời chiến. Nó cũng cho thấy sự tiến bộ đáng kể của Iran trong việc sử dụng UAV để phủ kín radar đối phương.

Cuộc tập kích này có thể coi là một bước ngoặt quan trọng, mở ra khả năng tấn công cơ sở quân sự Mỹ bằng tiêm kích truyền thống, thay vì chỉ dựa vào tên lửa và UAV như trước đây. Nó cũng cho thấy Iran đã tìm cách tận dụng các yếu điểm trong hệ thống phòng không của Mỹ để thực hiện cuộc tấn công thành công.

Theo bài viết của XU HƯỚNG 24 (PHẠM VĂN QUỲNH)

Bình luận