Nhắm mục tiêu vào căn cứ Diego Garcia là một bước đi quan trọng của Cộng hòa Hồi giáo Iran nhằm đe dọa lợi ích của Mỹ và các đồng minh ngoài biên giới Tây Á. Theo hãng thông tấn Mehr, đây là lần đầu tiên Tehran tìm cách vươn tầm tấn công ra ngoài khu vực Trung Đông và đe dọa lợi ích của Washington ở Ấn Độ Dương. Tuy nhiên, truyền thông Iran không nêu cụ thể loại tên lửa được sử dụng trong cuộc tấn công này.
Giới chức Mỹ và Anh đã lên tiếng về thông tin này. Bộ Quốc phòng Anh chỉ trích "những cuộc tấn công liều lĩnh của Iran", cho rằng điều này đang đe dọa lợi ích của Anh và các đồng minh khu vực. Trong khi đó, Muhanad Seloom, giảng viên tại Viện Nghiên cứu Sau đại học Doha của Qatar, nhận định động thái của Iran có khả năng buộc Mỹ và đồng minh thay đổi tính toán trong chiến sự.
Iran đã tự đặt giới hạn tầm bắn 2.000 km cho tên lửa với lý do đủ để vươn tới Israel và bảo đảm khả năng bảo vệ đất nước. Tuy nhiên, tướng Mohammad Jafar Asadi, phó chỉ huy Bộ tư lệnh Trung ương Khatam al-Anbiya của quân đội Iran, đã đề cập khả năng tăng tầm bắn tên lửa.

Diego Garcia là một đảo san hô có diện tích 30 km2, được coi là tiền đồn chiến lược với quân đội Mỹ. Các chiến đấu cơ và tàu chiến đóng quân tại đây từng tham gia Chiến tranh Vùng Vịnh cũng như các chiến dịch ở Afghanistan và Libya. Vị trí của Diego Garcia giúp Washington triển khai lực lượng khắp Trung Đông, Trung Á, Nam Á và Ấn Độ Dương.
Đây là một trong số ít địa điểm có thể tiếp nhận oanh tạc cơ B-2. Trên đảo có 4 nhà chứa máy bay hình vỏ sò với thiết bị kiểm soát môi trường được gọi là Hệ thống Trú ẩn B-2 (BS22) chuyên phục vụ mẫu oanh tạc cơ tàng hình này.
Nhận định phổ biến của cộng đồng quốc tế cho rằng kho tên lửa Iran chủ yếu gồm tên lửa đạn đạo tầm ngắn với tầm bắn khoảng 1.000 km và tầm trung lên tới 3.000 km. Tuy nhiên, cuộc tấn công vào Diego Garcia đã mở ra một kỷ nguyên mới trong khả năng tấn công của Iran.
Cuộc tấn công này không chỉ đặt ra thách thức cho Mỹ và đồng minh ở khu vực mà còn làm tăng ngần ngại của Anh và Liên minh châu Âu (EU) trước những lời kêu gọi hỗ trợ quân sự từ Mỹ. Điều này có thể ảnh hưởng đến quyết định tương lai về việc cung cấp vũ khí và hỗ trợ quân sự cho Iran.

Tóm lại, cuộc tấn công vào Diego Garcia là một bước đi quan trọng của Iran nhằm mở rộng tầm bắn tên lửa đạn đạo của mình, đồng thời đặt ra thách thức mới đối với lợi ích chiến lược của Mỹ và các đồng minh trong khu vực.
Diego Garcia không chỉ là một căn cứ quân sự quan trọng mà còn là một điểm tiếp cận thuận tiện cho các hoạt động quân sự rộng lớn hơn. Căn cứ này nằm ở vị trí lý tưởng, cách eo biển Hormuz khoảng 1700 km, từ đó dễ dàng giám sát và phản ứng với các hoạt động trong khu vực Trung Đông. Việc Iran nhắm mục tiêu vào Diego Garcia không chỉ thể hiện khả năng tấn công xa của tên lửa mà còn là một dấu hiệu về sự thay đổi trong chiến lược phòng thủ và tấn công của họ.
Trong bối cảnh này, việc Mỹ cho phép sử dụng căn cứ của Anh để thực hiện hành động phòng vệ tập thể ở khu vực trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Việc Iran phóng tên lửa tầm xa vào Diego Garcia có thể coi là một thử thách đối với quyết định này, đồng thời cũng đặt ra câu hỏi về khả năng bảo vệ các cơ sở quân sự của Mỹ và đồng minh trong tương lai.
Iran đã không chỉ dừng lại ở việc đe dọa lợi ích chiến lược của Mỹ mà còn tạo ra áp lực lớn lên Anh. Việc Anh phải đối mặt với nguy cơ tấn công từ Iran có thể làm giảm khả năng họ cung cấp hỗ trợ quân sự cho Mỹ, đặc biệt là trong bối cảnh căng thẳng gia tăng ở eo biển Hormuz.

Bên cạnh đó, động thái này cũng tạo ra một cuộc đua vũ trang mới giữa Iran và các cường quốc khu vực. Các nước như Saudi Arabia và Israel có thể phải tăng cường khả năng phòng thủ của mình để đối phó với mối đe dọa từ tên lửa tầm xa của Iran. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến tình hình an ninh trong khu vực mà còn tạo ra một chuỗi phản ứng có thể lan rộng ra các nước khác.
Cuộc tấn công vào Diego Garcia cũng đặt ra câu hỏi về khả năng kiểm soát và giám sát của Mỹ đối với các căn cứ quân sự quan trọng. Việc Iran có thể phóng tên lửa tầm xa từ Trung Đông đến Diego Garcia cho thấy họ đã vượt qua rào cản kỹ thuật và chiến lược, mở đường cho các hoạt động tấn công tương tự trong tương lai.
Cuối cùng, cuộc tấn công này cũng phản ánh sự thay đổi trong chính sách ngoại giao của Iran. Thay vì tập trung vào việc đàm phán và hòa bình, Iran đang sử dụng vũ lực để đạt được mục tiêu chiến lược của mình. Điều này có thể làm suy yếu các nỗ lực hòa giải khu vực và tạo ra một tình hình căng thẳng mới giữa các cường quốc trong khu vực.
Nhìn chung, cuộc tấn công vào Diego Garcia không chỉ là một sự kiện quân sự mà còn là một dấu hiệu về sự thay đổi lớn trong chiến lược của Iran. Nó đặt ra nhiều câu hỏi về tương lai an ninh và ổn định ở khu vực Trung Đông và Ấn Độ Dương.
Theo bài viết của XU HƯỚNG 24
Bình luận