Trong cuộc sống, mỗi giai đoạn của con cái đều mang một ý nghĩa đặc biệt. Từ 0-3 tuổi, bạn là cả thế giới của con; từ 4-12 tuổi, bạn là những buổi tối của con; từ 13-18 tuổi, bạn là những ngày cuối tuần; từ 19-22 tuổi, bạn là những kỳ nghỉ; và sau 23 tuổi, bạn có khi chỉ còn là dịp Tết. Tuy nhiên, một sự thật không dễ chấp nhận là trẻ có thể bắt đầu 'khó chịu' với cha mẹ từ cấp 2, dần xa cách ở cấp 3, và chỉ khi trưởng thành mới quay lại gần gũi hơn.
Sự nổi loạn tuổi dậy thì và nhu cầu độc lập khi trưởng thành là quy luật phổ biến. Điều đáng nói là, khoảng thời gian trẻ thực sự cần sự đồng hành của cha mẹ nhất - lại chính là giai đoạn 4-12 tuổi, đặc biệt là những buổi tối bên gia đình. Và cũng chính trong quãng thời gian này, nhiều cha mẹ lại dễ mất bình tĩnh nhất.

Những lúc cha mẹ nổi nóng thường xoay quanh các tình huống quen thuộc: con chậm chạp, không nghe lời, dễ cáu gắt, học hành thiếu tự giác... Những hành vi này liên quan mật thiết đến sự phát triển của não bộ. Nước người được chia thành ba phần: Não bản năng (phát triển hoàn thiện khoảng 2 tuổi), Não cảm xúc (hoàn thiện khoảng 12 tuổi) và Não lý trí (phát triển mạnh từ 17 tuổi và hoàn thiện khoảng 25 tuổi).
Điều đó có nghĩa là khả năng kiểm soát cảm xúc của trẻ chỉ dần tốt hơn khi bước vào cuối tiểu học. Khả năng tự giác, biết sắp xếp công việc... phải chờ đến tuổi vị thành niên. Vì vậy, nhiều khi con không phải "cố tình làm sai", mà đơn giản là chưa đủ khả năng để làm tốt hơn.

Khi nhìn lại, rất nhiều điều khiến cha mẹ tức giận trong giai đoạn tiểu học thực ra không ảnh hưởng lâu dài đến cuộc đời con. Nếu việc rèn luyện thói quen đi kèm với la mắng, ép buộc và áp lực, cái giá phải trả có thể rất lớn. Có những cha mẹ sau này mới nhận ra: vì quá chú trọng điểm số, từng quát mắng con vì một bài sai, mà vô tình khiến một đứa trẻ vui vẻ, tự tin trở nên thu mình, thiếu tự tin.
Thực tế, việc hình thành thói quen là một quá trình dài hạn. Một lỗi sai nhỏ hôm nay không quyết định tương lai của trẻ. Điều quan trọng là sự kiên nhẫn và cách đồng hành. Ngay cả trong những gia đình hạnh phúc, có điều kiện tốt, trẻ vẫn có thể trở nên xa cách khi bước vào tuổi dậy thì.

Sau giai đoạn dậy thì, trẻ bước vào cuộc sống riêng: học đại học, đi làm, xây dựng gia đình. Khi đó, cha mẹ vẫn quan trọng, nhưng không còn là "trung tâm" trong thế giới của con. Chỉ khi trưởng thành, có gia đình riêng, con cái mới quay lại gần gũi hơn - giống như cách nhiều người trưởng thành hiện nay đối xử với cha mẹ mình.

Có thể nói, khoảng thời gian con coi cha mẹ là quan trọng nhất, thực sự chỉ kéo dài khoảng 9 năm. Một chuyên gia giáo dục từng nói: không cha mẹ nào có thể dự đoán chính xác thế giới của con khi 30 tuổi sẽ như thế nào. Nếu không thể chuẩn bị mọi điều kiện vật chất cho tương lai của con, thì điều tốt nhất cha mẹ có thể làm hôm nay là xây dựng một nền tảng cảm xúc vững chắc: đủ yêu thương và đủ an toàn.
Bởi "tình yêu nhận được trong tuổi thơ sẽ trở thành ánh sáng soi đường khi trưởng thành". Ánh sáng đó sẽ giúp con vượt qua những giai đoạn khó khăn, là điểm tựa tinh thần khi con mệt mỏi, thất bại. Đừng than phiền việc kèm con học bài quá mệt. Vì chỉ vài năm nữa thôi, khi nhìn căn phòng tối om, bạn sẽ nhớ hình ảnh đứa trẻ nhỏ ngồi học, lúc viết chữ, lúc nghịch bút, thỉnh thoảng gọi mẹ...
Đến khi muốn gọi con dậy đi học, thì con đã ở một thành phố khác, cách bạn hàng trăm, hàng nghìn cây số. Tuổi thơ của con rất ngắn. Những buổi tối bên con cũng vậy. Vì thế, thay vì giận dữ, hãy thử chậm lại một chút. Bớt áp lực, bớt kỳ vọng tức thời, và dành nhiều thời gian hơn để đồng hành.
Đừng đợi đến khi con lớn mới nhận ra: 9 năm ấy quý giá đến mức không thể quay lại.
Theo bài viết của XU HƯỚNG 24
Bình luận