Những Thầy Giáo Dân Tộc Gắng Gũi: Phạm Văn Tân và Đinh Văn Châu

2026-03-24T01:44:10.136741+00:00
0 lượt xem
Những Thầy Giáo Dân Tộc Gắng Gũi: Phạm Văn Tân và Đinh Văn Châu

Hơn 18 năm gắn bó với nghề dạy học, thầy Phạm Văn Tân (44 tuổi, dân tộc Hrê) được nhiều người yêu mến. Ông sống chan hòa với đồng nghiệp, tận tâm dạy bảo học sinh tại Trường tiểu học và THCS Ba Khâm (xã Đặng Thùy Trâm, Quảng Ngãi). Ít người biết thầy từng trải qua những tháng ngày gian khó.

Ngày thơ bé, Tân cùng bạn bè ôm sách vở lội bộ trên bờ ruộng mấp mô đến trường. Nhiều bữa, bờ ruộng trơn nhẫy sau cơn mưa khiến cậu học trò trượt ngã, sách vở lấm lem bùn đất. Lên lớp 6, Tân và các bạn đến học tại trường ở thị trấn Ba Tơ (nay thuộc xã Ba Tơ, Quảng Ngãi) cách nhà chừng 7 km. Vẫn lội bộ trên bờ ruộng bậc thang chênh vênh nhưng gian khổ hơn nhiều, khi phải vượt qua sông Tô và sông Liêng. Mùa nắng, sông cạn nước, Tân và các bạn xắn quần lên cao rồi lội qua. Mùa mưa, nước từ thượng nguồn cuồn cuộn đổ về. "Lúc đó sông Tô chưa có cầu, sông Liêng thì cầu thấp nên bị chìm khi nước dâng cao. Muốn qua sông phải bơi, chứ không còn đường nào khác", thầy Tân nhớ lại.

image

Năm 2007, tốt nghiệp ra trường, anh xin dạy học tại Trường tiểu học và THCS Ba Khâm. Ngoài việc giảng dạy, thầy Tân còn đảm nhận vai trò Tổng phụ trách Đội trong 10 năm liền. Thầy cùng đồng nghiệp tổ chức nhiều hoạt động thiện nguyện như kế hoạch nhỏ, quỹ từ thiện, mái ấm công đoàn... để giúp đỡ học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Thầy Tân còn trích tiền lương tặng thưởng cho những học sinh giỏi trong lớp do mình làm giáo viên chủ nhiệm. "Phần thưởng không lớn nhưng đó là nguồn động viên để các em phấn đấu", thầy tâm sự.

Thầy Đinh Văn Châu (43 tuổi, dân tộc Ca Dong) cũng trải qua những tháng ngày gian khổ khi còn nhỏ. Anh cùng anh trai được ba dẫn đến trường ở trung tâm huyện lỵ Sơn Hà cũ, cách nhà tầm 19 km đường rừng. Năm sau, anh em Châu được vào học tại trường nội trú cùng nhiều học sinh đến từ các bản làng xa xôi. Ngày đó, mức hỗ trợ còn thấp, bữa cơm của học sinh trường dân tộc nội trú khá đạm bạc. Mỗi bữa thường chỉ được ít cơm cùng cá kho mặn ăn kèm rau luộc. Khi ấy đói lắm, cái đói len vào cả trong giấc ngủ. Dẫu thế Châu và các bạn vẫn chăm chỉ học hành.

image

Những lần về nhà, Châu thường quẩn quanh bên ông nội. Ông luôn ôn tồn khuyên bảo anh em Châu cố gắng học hành để sau này bớt khổ. Cha cũng động viên phải ráng học để có nghề nghiệp và công việc ổn định. Những buổi lao động trên nương rẫy khiến Châu càng thêm quyết tâm "phải cố học để đời bớt khổ".

Châu thi đậu vào lớp 10 Trường THPT dân tộc nội trú tỉnh Quảng Ngãi, 3 năm sau thi đỗ vào chuyên ngành sư phạm tiếng Anh, Trường ĐH Ngoại ngữ - ĐH Huế. Khi anh nhận bằng tốt nghiệp, gia đình mừng vui khôn tả. Trở về quê, anh xin vào dạy hợp đồng tại một số trường THCS trên địa bàn H.Sơn Tây, tỉnh Quảng Ngãi cũ. Khoảng cách khá xa, đi lại vô cùng gian khổ nên thầy thường ở lại phòng tập thể của trường vào những ngày mưa gió. Lòng yêu nghề của thầy Châu được cấp trên ghi nhận khi được xét tuyển vào biên chế rồi chuyển về Trường THPT Đinh Tiên Hoàng. "Lúc đi kiến tập và thực tập, tôi nhận ra mình rất yêu thích nghề dạy học. Khi đứng lớp, tôi cố gắng giảng giải thật kỹ để học sinh nắm bắt tường tận nội dung bài học", thầy Châu tâm sự.

Những câu chuyện về thầy giáo Phạm Văn Tân và Đinh Văn Châu là minh chứng cho tinh thần vượt khó của người dân tộc thiểu số trong việc theo đuổi đam mê và cống hiến cho nghề dạy học. Họ không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn chắp cánh ước mơ cho thế hệ trẻ, góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển.

Theo bài viết của XU HƯỚNG 24 (PHẠM VĂN QUỲNH)

Bình luận