Thủy quân lục chiến Mỹ được điều động đến Trung Đông: Phương án mới để mở rộng eo biển Hormuz

2026-03-19T19:40:19.025709+00:00
0 lượt xem
Thủy quân lục chiến Mỹ được điều động đến Trung Đông: Phương án mới để mở rộng eo biển Hormuz

Tổng thống Donald Trump đang thúc giục các trợ lý và đồng minh tìm phương án mở lại eo biển Hormuz trong bối cảnh giá xăng dầu vẫn neo cao. Giải pháp khả thi nhất hiện nay có thể nằm ở lực lượng thủy quân lục chiến Mỹ, cụ thể là đơn vị viễn chinh thủy quân lục chiến số 31 (MEU 31) đã được điều động tới Trung Đông.

Thủy quân lục chiến Mỹ vận hành xe chiến đấu lội nước cùng các thành viên Lực lượng Phòng vệ Mặt đất Nhật Bản trong cuộc tập trận Iron Fist 26 tại Kushi Crossing, Okinawa. MEU là lực lượng tác chiến độc lập, lấy tàu đổ bộ làm căn cứ di động, chuyên thực hiện các cuộc tập kích đường biển và đường không vào lãnh thổ đối phương.

Một đơn vị MEU có lực lượng tác chiến trên bộ được trang bị xe bọc thép và pháo binh, lực lượng tác chiến trên không trang bị trực thăng vũ trang, trực thăng lai MV-22 Osprey và tiêm kích tàng hình F-35B. MEU 31 được điều động tới Trung Đông trong bối cảnh các phương án không kích của Mỹ và Israel tỏ ra kém hiệu quả trong nỗ lực khơi thông eo biển Hormuz, nơi đang gần như bị Iran phong tỏa.

image

Iran kiểm soát một số hòn đảo nhỏ ngoài khơi bờ biển phía nam, nơi họ xây dựng các hạ tầng dầu khí trọng yếu cũng như căn cứ tên lửa. Quan trọng nhất là đảo Kharg, nằm ở phía bắc vịnh Ba Tư, cách eo biển Hormuz khoảng 480 km và là trung tâm xuất khẩu dầu chính của Iran.

Tổng thống Trump hồi đầu tuần đe dọa tấn công các đường ống dẫn dầu trên đảo này, sau khi một cuộc không kích của quân đội Mỹ tuần trước đã phá hủy các cơ sở quân sự then chốt tại đây. Đảo Kharg là nơi trung chuyển 90% lượng dầu của Iran, vì vậy, thực tế chỉ có hai lựa chọn: Phá hủy cơ sở hạ tầng dầu mỏ, gây ra thiệt hại không thể cứu vãn cho nền kinh tế Iran và cả toàn cầu hoặc kiểm soát Kharg, dùng nó làm đòn bẩy đàm phán mà không ảnh hưởng tiêu cực đến nền kinh tế thế giới.

Trong một chiến dịch đổ bộ chiếm đảo như vậy, tàu USS Tripoli có thể triển khai xuồng đưa lính thủy quân lục chiến cùng trang thiết bị cập bờ. Ngoài ra, chiến dịch cũng có thể được triển khai bằng cách dùng trực thăng đổ quân lên đảo, dưới sự yểm trợ hỏa lực của tiêm kích.

Thủy quân lục chiến Mỹ cũng có thể được điều động để kiểm soát đảo Qeshm, trung tâm kinh tế nhỏ nằm ở phía tây đảo Qeshm, nơi sở hữu một sân bay, hoặc đảo đá Hormuz ở phía đông Qeshm, nơi Tehran neo đậu các tàu tấn công cỡ nhỏ.

image

Việc bố trí thủy quân lục chiến trên các hòn đảo ngoài khơi thay vì đưa quân vào lãnh thổ nội địa Iran là một phương án giúp ông Trump khẳng định mình vẫn giữ đúng lời hứa không điều quân tham chiến trực tiếp trên lãnh thổ Iran, đồng thời vẫn nắm trong tay đòn bẩy mặc cả quan trọng.

Nhiều hòn đảo trong số này có hệ thống phòng thủ kiên cố, nhưng một số chỉ là những địa điểm bỏ hoang từ nhiều năm. Việc điều động thủy quân lục chiến đến đây sẽ giúp tạo ra áp lực lên Iran và mở rộng khả năng hành động của Mỹ trong khu vực.

Kết luận: Việc điều động thủy quân lục chiến Mỹ tới Trung Đông cho thấy Washington đang tìm cách đa dạng hóa các phương án để khôi phục quyền kiểm soát eo biển Hormuz, đồng thời giữ được sự cân bằng giữa không tham gia vào xung đột trực tiếp và vẫn duy trì khả năng gây sức ép lên Iran. Điều này có thể tạo ra nhiều thay đổi trong cục diện địa chính trị khu vực và toàn cầu.

Thủy quân lục chiến Mỹ đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho các hoạt động trên biển, với việc triển khai tàu đổ bộ USS Tripoli cùng hai chiến hạm hộ tống. Tàu này được trang bị hệ thống radar tiên tiến và vũ khí hiện đại, có khả năng bảo vệ lực lượng thủy quân lục chiến trong quá trình di chuyển và tác chiến.

image

Trong quá trình di chuyển tới khu vực Trung Đông, MEU 31 đã thực hiện các bài tập huấn luyện nhằm tăng cường khả năng phối hợp giữa các đơn vị trên bộ và trên không. Các thành viên của Lực lượng Phòng vệ Mặt đất Nhật Bản cũng tham gia vào các hoạt động này, giúp nâng cao hiệu quả tác chiến chung.

Tàu USS Tripoli có thể triển khai xuồng nhỏ để đưa lính thủy quân lục chiến lên bờ nhanh chóng và linh hoạt. Ngoài ra, tàu còn được trang bị hệ thống tên lửa phòng không và pháo binh tự hành để bảo vệ lực lượng tác chiến trên bộ.

Trong một kịch bản tấn công vào đảo Kharg, tiêm kích F-35B có thể thực hiện các cuộc không kích từ trên không, đồng thời yểm trợ hỏa lực cho trực thăng MV-22 Osprey đổ quân lên bờ. Các đơn vị tác chiến trên bộ sẽ sử dụng xe bọc thép và pháo binh để tiến hành đột kích vào mục tiêu.

Đảo Qeshm cũng là một mục tiêu tiềm năng, với diện tích lớn và vị trí thuận lợi cho việc kiểm soát luồng tàu thuyền qua eo biển Hormuz. Thủy quân lục chiến có thể triển khai lực lượng trên đảo này để tạo ra áp lực lên Iran từ phía tây, đồng thời cung cấp cơ sở hoạt động cho các hoạt động tác chiến khác.

Việc điều động thủy quân lục chiến tới khu vực không chỉ giúp tăng cường khả năng kiểm soát eo biển Hormuz mà còn mở rộng phạm vi tác chiến của Mỹ trong khu vực Vịnh. Điều này có thể tạo ra áp lực lên Iran và thúc đẩy các cuộc đàm phán hòa bình giữa hai bên.

Tuy nhiên, việc triển khai thủy quân lục chiến cũng đặt ra thách thức về mặt hậu cần và bảo mật thông tin. Lực lượng này cần được cung cấp đầy đủ nhiên liệu, vũ khí và trang thiết bị để duy trì hoạt động hiệu quả trong thời gian dài. Đồng thời, việc giữ bí mật kế hoạch tác chiến là rất quan trọng để tránh bị Iran phát hiện và ngăn chặn.

Cuối cùng, việc điều động thủy quân lục chiến tới khu vực cũng thể hiện quyết tâm của Tổng thống Trump trong việc bảo vệ quyền lợi quốc gia và duy trì ổn định trong khu vực Vịnh. Điều này có thể tạo ra nhiều thay đổi trong cục diện địa chính trị khu vực và toàn cầu, đồng thời thúc đẩy các cuộc đàm phán hòa bình giữa Mỹ và Iran.

Theo bài viết của XU HƯỚNG 24 (PHẠM VĂN QUỲNH)

Bình luận