Trần Trà My: Từ Người Khuyết Tật Đến Thiên Thần 6 Chân

2026-04-28T04:07:06.506686+00:00
4 lượt xem
Trần Trà My: Từ Người Khuyết Tật Đến Thiên Thần 6 Chân

Trần Trà My bị khiếm khuyết rất nặng nhưng cô vẫn tự vượt lên trong cuộc sống và viết văn. Một hành trình đặc biệt đến khó tin với ước mơ cháy bỏng và ý chí mãnh liệt vượt qua chính mình...

Nhớ lại hồi đầu mùa đại dịch năm 2020, anh nhà báo phụ trách mảng phóng sự báo Tuổi Trẻ đã gợi ý tôi viết tự truyện đời mình. Anh bảo: 'Tôi tin sẽ không ai viết hay bằng chính em'. Lúc ấy tôi đã lắc đầu từ chối. Bởi tôi mới 34 tuổi, cũng trải qua nhiều sóng gió cuộc đời khiếm khuyết nhưng tôi vẫn cảm giác chưa đủ 'đô' thăng trầm cuộc sống.

Anh nhà báo vẫn kiên trì động viên tôi qua các tin nhắn mỗi ngày: 'Viết đi em!'. Và rồi mùa dịch ập tới, tôi bị chôn chân trong căn trọ 16m2, các dự án thiện nguyện và truyền lửa của tôi ngưng lại hết. Khi đó tôi mới thật sự tập trung được để viết một mạch 11 kỳ tự truyện mang tên 'Tôi là thiên thần 6 chân'.

Trong quá trình ngồi viết ấy, cái đầu bay bổng của tôi lại không chịu ngồi yên. Tôi mơ mộng sách được xuất bản và tôi hình dung ra bìa sách luôn rồi. Đó là hình ảnh mình trong bộ đầm dạ hội lấp lánh phong cách hoa hậu, trên đầu tôi được đội vương miện sắc đẹp.

image

Năm 2011, khi nghỉ việc ở công ty về dịch vụ y tế gia đình, tôi được cô giáo dạy PR đưa vào làm mảng truyền thông cho một cuộc thi nữ hoàng trang sức. Sau đó tôi được giới thiệu làm truyền thông cho một công ty trang sức ngọc trai và chế tác vương miện hoa hậu Việt Nam năm 2012.

Thời gian đó, tôi và anh nghệ nhân Hồ Thanh Tuấn hay tâm sự với nhau về vương miện. Tôi mê mẩn từ khi họ vẽ trên bảng giấy cho tới khi ra thành phẩm. Nhưng lúc đó tôi chẳng dám mơ.

Còn nhớ năm 2013, cuộc thi 'Vẻ đẹp vầng trăng khuyết' được tổ chức. Sau đêm chung kết, người bạn phóng viên nhắn tin tôi rằng: 'Lần tới chị nhớ tham gia nhé. Em tin chị sẽ có giải'. Rồi những năm tổ chức thi tiếp theo, các anh chị phóng viên hai miền cũng nhắn tin động viên tôi tham gia nhưng tôi từ chối vì ngại.

Đến năm 2015-2016, tôi đọc báo đưa tin vài nước trên thế giới đã tổ chức thi hoa hậu, người mẫu cho người khuyết tật. Thậm chí có những bạn khuyết tật đã sống được bằng nghề người mẫu quảng cáo và có cả công ty quản lý các bạn ấy như một người bình thường. Từ đó tôi bắt đầu nhen nhóm ước mơ và chờ đợi...

image

Đến năm 2019 khi cuộc thi 'Vẻ đẹp vầng trăng khuyết' và cả thêm cuộc thi 'Đại sứ áo dài' dành cho người khuyết tật do NTK Nguyễn Việt Hùng tổ chức, tôi đã mạnh dạn đăng ký tham gia nhưng tới phút cuối tôi lại xin lút lui. Có thể tôi mặc cảm về cách phát âm ngọng nghịu không rõ tiếng của mình hoặc trong tiềm thức đã thôi thúc mình phải dừng lại, rèn luyện nội lực để chờ đợi một điều gì đó ở tương lai sau này...

Rồi từ năm 2020, tôi không còn làm khán giả đơn thuần ngồi xem các cuộc thi hoa hậu nữa. Tôi chuyển qua trạng thái học để sau này đi thi có vương miện thì mới đưa vào bìa sách tự truyện được.

Trên Facebook cá nhân, tôi bắt đầu đa dạng hình ảnh hơn và thay vì mặc cảm thân hình không hoàn hảo, tôi đã chuyển qua trạng thái tư duy mình đang mang một thân hình đặc biệt. Thay vì tự nhận mình là người khuyết tật, tôi sửa thành mình chỉ là phụ nữ mang trong mình những giới hạn hình thể.

Những ngày tập luyện đẫm mồ hôi để dự thi của Trà My kéo dài hàng tháng trời. Cô thức dậy từ sáng sớm, dành cả buổi chiều và tối để rèn kỹ năng diễn xuất, học cách đứng vững trên sân khấu trước ống kính máy quay. Những bài tập về tư thế, biểu cảm khuôn mặt, giọng điệu đều được cô thực hiện nghiêm túc.

image

Trong quá trình này, Trà My nhận ra rằng không chỉ là ngoại hình mà cả nội tâm của mình cũng đang thay đổi. Cô dần trở nên tự tin hơn, biết cách thể hiện bản thân một cách tốt nhất trước công chúng. Những buổi tập luyện giúp cô hiểu rõ hơn về bản thân và ý nghĩa của cuộc sống.

Cuối cùng, vào ngày 25-1-2025, Trà My bước lên sân khấu của cuộc thi "Hoa hậu trăng khuyết Việt Nam". Cô mặc bộ váy dạ hội lấp lánh, đội vương miện trên đầu. Khi nhìn thấy mình trong gương, Trà My cảm thấy tự hào và hạnh phúc.

Sau đêm chung kết, Trà My không chỉ nhận giải thưởng mà còn được công chúng biết đến như một biểu tượng của sự vượt qua bản thân. Cô trở thành nguồn động lực cho nhiều người khuyết tật khác, chứng minh rằng dù gặp phải những khó khăn nào, con người vẫn có thể vươn lên và tỏa sáng.

Sau cuộc thi, Trà My tiếp tục viết tự truyện của mình, chia sẻ câu chuyện về hành trình vượt qua thăng trầm cuộc sống. Cô hy vọng cuốn sách sẽ truyền cảm hứng cho nhiều người khác, giúp họ nhìn nhận bản thân một cách tích cực hơn.

Theo bài viết của XU HƯỚNG 24 (PHẠM VĂN QUỲNH)

Bình luận