Sau một loạt thảm họa, trẻ em cần được quan tâm đặc biệt về sức khỏe tâm thần. Viện Sức khỏe tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai mới đây đã tổ chức buổi sinh hoạt chuyên đề 'Sức khỏe tâm thần trẻ em sau thảm họa'. Theo ThS Đỗ Thùy Dung, một bé trai 13 tuổi đang điều trị tại bệnh viện vì cảm xúc thất thường và các triệu chứng lo âu, trầm cảm. Tình trạng của cậu bé đã thay đổi rõ rệt sau khi gia đình đưa đến khám, bao gồm cáu kỉnh, buồn chán, giảm tập trung học tập và bị bạn bè bắt nạt.
Mục tiêu của phương pháp hỗ trợ tâm lý là giúp trẻ cảm thấy an toàn, ổn định cảm xúc và kết nối lại với các nguồn hỗ trợ xung quanh. Trẻ được lắng nghe, được cung cấp thông tin rõ ràng và không bị ép kể lại chi tiết sang chấn khi chưa sẵn sàng. TS Tùng nhấn mạnh sự hỗ trợ từ gia đình và nhà trường đóng vai trò rất quan trọng trong quá trình phục hồi tâm lý của trẻ.
Cha mẹ nên ở gần, trấn an trẻ một cách chân thực, hạn chế để trẻ tiếp xúc quá nhiều với hình ảnh hoặc thông tin tiêu cực từ truyền thông; đồng thời khuyến khích trẻ thể hiện cảm xúc qua nói chuyện, vẽ tranh, chơi hoặc viết nhật ký. Ở góc độ cộng đồng, trường học là môi trường quan trọng giúp trẻ phục hồi các chức năng học tập và xã hội. Giáo viên có thể nhận diện sớm các dấu hiệu bất thường, tạo môi trường lớp học ổn định và tổ chức các hoạt động nhóm giúp trẻ tăng khả năng thích nghi.
Một ví dụ về hậu quả của việc thiếu sự chăm sóc tâm lý sau thảm họa là hai nam sinh 15 tuổi tại Hà Nội. Sau khi nhận kết quả kỳ thi vào lớp 10 không như mong đợi, cả hai đã có hành vi dại dột với bản thân, may mắn được đưa đến bệnh viện cấp cứu kịp thời.

Trẻ em cần sự chăm sóc đặc biệt sau các thảm họa để phục hồi sức khỏe tâm thần. Sự hỗ trợ từ gia đình và nhà trường đóng vai trò quan trọng trong quá trình này.
Sau một loạt thảm họa, trẻ em cần được quan tâm đặc biệt về sức khỏe tâm thần. Viện Sức khỏe tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai mới đây đã tổ chức buổi sinh hoạt chuyên đề 'Sức khỏe tâm thần trẻ em sau thảm họa'. Theo ThS Đỗ Thùy Dung, một bé trai 13 tuổi đang điều trị tại bệnh viện vì cảm xúc thất thường và các triệu chứng lo âu, trầm cảm. Tình trạng của cậu bé đã thay đổi rõ rệt sau khi gia đình đưa đến khám, bao gồm cáu kỉnh, buồn chán, giảm tập trung học tập và bị bạn bè bắt nạt.
Mục tiêu của phương pháp hỗ trợ tâm lý là giúp trẻ cảm thấy an toàn, ổn định cảm xúc và kết nối lại với các nguồn hỗ trợ xung quanh. Trẻ được lắng nghe, được cung cấp thông tin rõ ràng và không bị ép kể lại chi tiết sang chấn khi chưa sẵn sàng. TS Tùng nhấn mạnh sự hỗ trợ từ gia đình và nhà trường đóng vai trò rất quan trọng trong quá trình phục hồi tâm lý của trẻ.
Cha mẹ nên ở gần, trấn an trẻ một cách chân thực, hạn chế để trẻ tiếp xúc quá nhiều với hình ảnh hoặc thông tin tiêu cực từ truyền thông; đồng thời khuyến khích trẻ thể hiện cảm xúc qua nói chuyện, vẽ tranh, chơi hoặc viết nhật ký. Ở góc độ cộng đồng, trường học là môi trường quan trọng giúp trẻ phục hồi các chức năng học tập và xã hội. Giáo viên có thể nhận diện sớm các dấu hiệu bất thường, tạo môi trường lớp học ổn định và tổ chức các hoạt động nhóm giúp trẻ tăng khả năng thích nghi.

Một ví dụ về hậu quả của việc thiếu sự chăm sóc tâm lý sau thảm họa là hai nam sinh 15 tuổi tại Hà Nội. Sau khi nhận kết quả kỳ thi vào lớp 10 không như mong đợi, cả hai đã có hành vi dại dột với bản thân, may mắn được đưa đến bệnh viện cấp cứu kịp thời.
Trẻ em cần sự chăm sóc đặc biệt sau các thảm họa để phục hồi sức khỏe tâm thần. Sự hỗ trợ từ gia đình và nhà trường đóng vai trò quan trọng trong quá trình này. Trong bối cảnh hiện nay, việc xây dựng một hệ thống chăm sóc toàn diện cho trẻ em là rất cần thiết. Các chương trình giáo dục về sức khỏe tâm thần nên được tích hợp vào chương trình học tại các trường học để giúp trẻ hiểu và quản lý cảm xúc của mình tốt hơn.
Ngoài ra, việc tăng cường sự tham gia của cộng đồng địa phương cũng đóng vai trò quan trọng trong việc hỗ trợ trẻ em. Các tổ chức xã hội, nhà thờ, trung tâm cộng đồng có thể cung cấp các dịch vụ tư vấn và hỗ trợ tâm lý miễn phí cho trẻ em và gia đình. Đồng thời, việc nâng cao nhận thức về sức khỏe tâm thần thông qua các chiến dịch truyền thông cũng là một cách hiệu quả để giảm bớt sự stigmatization của bệnh tinh thần.
Cuối cùng, chính phủ cần có những chính sách hỗ trợ cụ thể dành cho trẻ em bị ảnh hưởng bởi thảm họa. Điều này bao gồm việc tăng ngân sách cho ngành y tế tâm thần, cung cấp đào tạo chuyên môn cho nhân viên y tế và giáo dục, cũng như xây dựng các cơ sở vật chất phù hợp để phục vụ nhu cầu của trẻ em.
Trong tổng thể, việc chăm sóc sức khỏe tâm thần của trẻ em sau thảm họa không chỉ là trách nhiệm của gia đình và nhà trường mà còn đòi hỏi sự hợp tác giữa nhiều bên liên quan. Chỉ khi tất cả các yếu tố này được kết hợp một cách hiệu quả, chúng ta mới có thể đảm bảo rằng trẻ em sẽ được chăm sóc đầy đủ và phục hồi sức khỏe tâm thần một cách toàn diện sau những thảm họa.
Theo bài viết của XU HƯỚNG 24
Bình luận